Trong Thế Chiến Thứ hai, Robert Stanford Tuck là một chiến binh tinh nhuệ của quân đội Anh. Chỉ trong vòng hai năm, ông đã bắn hạ tầm khoảng 30 máy bay của quân địch.

Vào những năm 1940, nước Anh đã không còn hy vọng về chiến thắng trong cuộc chiến này. Vì Mussolini đã quyết định để Ý đứng cùng chiến tuyến với Đức. Thỏa thuận nêu rõ rằng Ý sẽ được chia phần sau khi chiến thắng. Cho nên, Mussolini đã ra quyết định đánh bom London.

Chiến đấu cơ của Luftwaffe mà đã nhận nhiệm vụ này là “chuẩn không cần chỉnh” và Mussolini cũng muốn chứng tỏ rằng không lực Ý sẽ thành công trong vụ này. Để đương đầu với Ý, Quân Hoàng gia Anh đã cử phi đội của Robert Stanford Tuck ra ứng chiến.

Ông nhớ lại trong ngạc nhiên, đó không phải là những chiếc máy bay dội bom khủng với mấy hình dấu thập đen trên thân mà ông từng biết. Ngược lại, đây là những chiếc máy bay ba động cơ cũ kỹ, chậm rì. Đã vậy, chiến đấu cơ hung hãn Messerschmitt còn không bay vòng bảo vệ nữa chứ! Thay vào đó, hộ tống đoàn bay là mấy chiếc máy bay hai tầng nhỏ nhỏ xinh xinh, việc này mới lạ làm sao!

Rất nhỏ và rất gọn. Nhưng lại chậm chạp và ít khi tải đạn dược. Bởi vậy, mấy chiếc máy bay sừng sỏ của RAF (Không lực Hoàng gia Anh) đã nghiền nát mấy chiếc máy bay của Ý dễ dàng như làm món gỏi. Thậm chí, khi đã hết đạn, một phi công Ba Lan đã dùng cánh quạt để “làm cỏ” luôn chiếc máy bay hai tầng. Đó quả là một chiến tích hiển hách!

Thường thì sau khi bắn hạ một chiếc máy bay nào đó, phi công đáp xuống và tiến hành khám nghiệm hiện trường. Như thường lệ, Stanford Tuck đã phóng lên chiếc xe thể thao và phi thẳng đến hiện trường chiếc máy bay ném bom của Ý vừa bị bắn rơi. Những mảnh vỡ nằm la liệt, với cơ man nào là đạn dược, súng ống, la bàn, dụng cụ và cả mấy trái bom.

Nhưng điều làm Stanford Tuck thật sự sốc là khi ông bước vào trong khoang của chiếc máy bay ném bom này. Nó lạ lùng hết chỗ nói, bên trong rất rộng và ghế thì êm hết chỗ chê. Bom được chứa trong một khoảnh nhỏ. Phần còn lại, bên trong khoang, thức ăn được treo lủng lẳng tòn ten.

Ở đó còn có cả mấy chai rượu Chianti, bánh mì, thịt xông khói, thịt hun tẩm gia vị rồi phô mai nữa. Stanford kể lại rằng ngay lúc đó ông thấy mình tội lỗi dễ sợ. Ông đã bắn hạ một chiếc máy bay không mấy tương quan về sức lực, mấy chiếc máy bay này chắc chỉ định đi cắm trại đổi gió chơi tí thôi ấy. Chắc là họ đã nghĩ rằng, thôi, mình rảo rảo vài vòng, thả vài trái bom rồi bay về, thế là thành anh hùng dễ ợt mà.

Họ cứ như thể là không thực sự chiến đấu vậy!

Tôi nghĩ, nhiều khách hàng ngày nay cũng như thế đấy. Họ chả quan tâm thật sự đến việc quảng cáo. Họ chả bận tâm đến việc giành giật thị phần từ đối thủ. Họ chỉ chăm chăm làm mấy mẩu quảng cáo thật dễ thương cho mọi người xem thấy thích chơi.

Hoặc, họ chỉ cần vài phim để lan truyền trên mạng chút chút cho có gọi là. Họ chỉ làm điều gì đó để ai cũng thấy thích. Tuyệt nhiên, đó không phải thứ nổi bật đáng để bàn tán xôn xao.

Chắc chắn luôn, thông điệp của mấy mẩu quảng cáo kiểu này không cần làm bận tâm đối thủ cạnh tranh. Họ chẳng muốn làm ai khó chịu cả. Họ không thật sự muốn tạo ra những đợt sóng. Họ không muốn quậy tưng lên. Họ không thèm đấu đá.

À, vậy thì, bọn họ chọn lầm nghề rồi nhé!

Bởi vì, marketing ấy, nó là một cuộc chơi có “tổng bằng 0”. Nếu bạn muốn thứ gì đó, bạn phải giành giật từ tay kẻ khác. Ai đó muốn thắng, thì phải đấu đến khi người khác thua.

Adam Morgan đã nói rõ ràng rằng: “Đây là trò đấu dao trong phòng điện thoại công cộng”. Không trốn đi đâu được, không làm người ngoài cuộc được đâu!

Ai cũng sẽ phải chọn thôi. Bạn muốn là thú săn mồi hay thành con mồi bị săn đuổi?

Bởi vì, nếu bạn không chủ động chọn vị thế, thì sẽ tự chuốc lấy kết cục không mong muốn.

Kết quả sẽ thảm bại như Không Lực Ý vậy thôi.

Biên tập : Bùi Minh Tuấn | Nguồn : Ngấu Nghiến Nghiền Ngẫm (Dave Trott)

Gửi phản hồi